TRI ÂN NGÀY 20/11 – KHI YÊU THƯƠNG LỚN HƠN MỌI MÓN QUÀ
Ngày 20/11 mỗi năm trở về luôn khiến chúng ta lắng lại. Đây không chỉ là một ngày lễ, mà là ngày của sự biết ơn, ngày để mỗi người học trò – dù còn bé hay đã trưởng thành – nhớ đến những bàn tay đã nâng chúng ta qua từng con chữ, từng bài học làm người.
Thế nhưng, đâu đó trong cuộc sống hôm nay, ý nghĩa thiêng liêng ấy đang dần bị che lấp bởi những điều không đáng có. Để rồi có những đứa trẻ – hồn nhiên, trong sáng – lại ghi vào bài văn của mình rằng điều ấn tượng nhất trong ngày 20/11 là… những món quà đặc biệt dành tặng cho thầy cô. Chúng không có lỗi. Chúng chỉ đang lặp lại những gì người lớn để chúng nhìn thấy. Và chính khoảnh khắc ấy khiến ta chợt nghẹn. Nghẹn vì ý nghĩa đẹp đẽ của nghề giáo đang bị bẻ cong. Nghẹn vì tâm hồn trẻ thơ bị đánh cắp sự trong sáng vốn có. Nghẹn vì người lớn đôi khi đã vô tình dạy trẻ bài học lệch lạc mà không hay.Ngày 20/11 đâu phải cuộc đua quà cáp. Đâu phải là ngày để so xem ai tặng thầy cô món gì, giá trị bao nhiêu. 20/11 là ngày để một lời chào, một cái ôm, một bông hoa nhỏ, một ánh mắt lễ phép của học trò… cũng đủ làm trái tim người thầy ấm lại. Bởi điều mà mỗi người thầy mong nhất, chưa bao giờ là những món quà đắt tiền. Điều họ mong, là tấm lòng. Là sự trưởng thành. Là một thế hệ học trò biết yêu thương, biết tử tế và biết sống đúng.
Vậy nên, 20/11 này – và những 20/11 sau nữa – xin hãy trả lại cho ngày tri ân này đúng ý nghĩa nguyên sơ của nó. Hãy để trẻ con được cảm nhận rằng:
Món quà đẹp nhất dành cho thầy cô là nụ cười ngoan, lời chúc chân thành, thành tích nhỏ bé nhưng cố gắng thật lòng.
Giá trị của một người thầy không nằm ở món quà nhận được, mà ở dấu ấn họ để lại trong tâm hồn học trò.
Và tình thầy trò chưa từng – và sẽ không bao giờ – được đo bằng giá trị vật chất.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, xin kính chúc tất cả thầy cô thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui để tiếp tục gieo mầm tri thức và nhân hậu cho cuộc đời.
Mong rằng những đứa trẻ của chúng ta sẽ lớn lên trong một môi trường nơi tình thương được trân trọng, nơi người thầy được tôn vinh bằng trái tim, chứ không phải bằng giá trị của món quà được gói bên ngoài.